Chồng em làm hướng dẫn viên du lịch.
Em quen anh, yêu anh cũng bởi vì em yêu cái nghề này mà bản thân thì không được theo nó. Ngày xưa lúc mới yêu, anh đã ngày đêm đi theo đoàn dẫn khách. Lúc đầu em vẫn vô tư, vẫn vui vẻ, nhưng rồi bao nhiêu lời nói ra vào này nọ rằng dân DL nhiều tệ nạn, rồi bao ngày lễ có người yêu mà vẫn lẻ bóng như không, đến đoạn đó thì em cũng nản dần đều anh ạ. Có những hôm a đi làm về mệt quá ngủ một mạch luôn mà không một tn, thế là em dỗi :( . Em đã từng hờn ghen với những bạn gái đồng nghiệp theo anh suốt những ngày tour tuyến liên miên, có những suy nghĩ rằng anh và những người đấy ăn chung, ngủ chung, làm việc chung, những điều đấy làm em phát rồ lên được. Em đã từng buông bỏ vì những ngày xa anh làm em bận lòng kinh khủng, nhưng rồi nỗi nhớ anh lại mang em quay về.
Ngày đầu tiên em theo anh là một tour đi lễ chùa Hương đầu năm mới, em nhớ anh vất vả, nhớ gương mặt anh mồ hôi nhế nhại, làn da sạm đi vì nắng, ấy vậy mà miệng anh vẫn cười, vẫn nói suốt cả chặng đường với khách. Em nhớ anh chạy ngược chạy xuôi lo vé vào cổng, lo đón khách đi ăn, vất vả đến mức khi mình được ăn cơm anh và đồng nghiệp lúc ấy chỉ tranh thủ để thở. Khi đấy em chỉ thấy yêu anh hơn, yêu nghề anh hơn.
Lấy anh khi trong tay 2 đứa không có gì ngoài a ku con trong bụng, vất vả chồng chất vất vả. Anh vẫn thì thầm bên tai em rằng mình cùng nhau cố lên. Ở bên cạnh anh rồi mới thấu, cái nghề HDV nó còn cực khổ gấp trăm bề. Anh đi công tác liên miên, có những ngày hôm nay anh ra khỏi nhà từ 3h sáng, đêm 12h về, xong tranh thủ ngủ 1-2 tiếng lại dậy đi. Em bầu bí, nghén ngẩm, luôn phải ở nhà một mình, nhưng nhìn anh vất vả đến hộc máu cam ra cũng chỉ biết xót xa mà không giúp gì được hơn cả.
Anh yêu nghề, phải nói là một người rất yêu nghề mới đúng. Hình như chỉ có công việc mới thực sự làm anh vui, em từng lang thang với anh qua những con ngõ, từng ngôi chùa ở Hà Nội để anh tìm hiểu chúng, em từng nghe anh huyên thuyên kể chuyện khách này khách kia một cách say sưa. Những đồ vật anh thích, chúng đều liên quan đến công việc của anh, từ tấm bản đồ cho đến từng cuốn sách nhỏ.
Anh không thuộc tuýp người lãng mạn, nhưng những hành động, những món quà nhỏ của anh đủ để dỗ dành một đứa hay đòi hỏi như em. Anh thích tặng em những bó hoa, những món quà mà chính tay anh gói ghém cẩn thận. Những ngày không tour anh ở nhà thay em dọn dẹp, mò mẫm học cách nấu cháo cá chép cho mẹ con, đưa em lên phố ăn món mỳ gà tần mà em thích.
Anh không phải là người kiểu cách, không bay bổng hoa mỹ, thậm chí có những ngày đi làm về vất vả, người toàn mùi mồ hôi, anh vẫn xuề xòa ôm em đi ngủ. Nhưng em yêu anh, yêu chính từ cái mùi hương ấy, yêu cái trách nhiệm, cái chịu thương chịu khó từ nơi anh.
Anh cũng chẳng hề giàu có, nhưng lâu không thấy vợ mua đồ mới, có xí tiền lại dấm dúi bảo vợ đi mua váy mới mặc vào. Anh không cao sang, nhưng một đồng lương thì anh đưa vợ một, một cắt cũng không cất làm của riêng, anh bảo anh không giữ tiền được. Nhiều hôm vợ đi làm quên không để tiền vào ví, anh lại ở nhà nhịn đói đợi vợ về đi chợ nấu cơm, không một lời than vãn.
Chồng ạ, yêu anh, thương anh, xót anh, thương cho cái nghề HDV vất vả, đôi lúc nghĩ đến anh thôi nước mắt đã chực trào.
Cảm ơn anh, cảm ơn đã đến bên vợ !
0 nhận xét:
Đăng nhận xét