Viết cho ....thứ tình cảm không tên !

Leave a Comment

Ai rồi cũng có thời điểm say nắng một người !

 Đôi lúc tôi tự hỏi thứ cảm giác đó là gì ? Không hẳn là yêu cũng chẳng phải thích. Chỉ là bất chợt một thoáng nhìn thấy nụ cười kia trái tim lại một lần nữa rung lên, xôn xao đến lạ. Để rồi từ đó cho đến một thời gian sau chỉ cầu mong nhìn thấy nụ cười ấy, con người ấy, dù là từ xa thôi cũng đủ.
Đôi lúc nghĩ, rõ ràng thứ tình cảm đó không thể tiến xa hơn nữa, vậy mà trái tim vẫn chông chênh khi thấy bóng, lý trí kêu dừng lại, con tim lại bảo phải không ngừng xông lên. Thứ tình cảm khiến bản thân hoang mang đến độ không biết phải làm sao cho phải.
Đôi lúc, tự gạt bản thân mình, một lần này thôi rồi sẽ dừng, ấy thế mà đến khi dừng thật thì chính mình lại tự làm đau mình.

Thứ tình cảm đúng người sai thời điểm thật khiến cho bản thân như tự mình mua một đôi giày đẹp nhưng không vừa chân. Dẫu đau, dẫu biết đi sẽ không xa mà bản thân vẫn thấy vui, vẫn đáng. Thôi đành nhận đau để vui dù ngắn.
Thi thoảng lại tự an ủi bản thân mình rằng : thời điểm sai hay đúng không quan trọng, quan trọng là đi bên nhau dù ngắn nhưng thật lòng. Nhưng mà, đời không như phim, đau lòng là có thật, mạnh mẽ thì chắc cũng phải trải qua yếu đuối thời gian, giống như vết thương muốn hồi phục là một quá trình chứ không phải nhắm mắt ngủ một giấc sẽ khỏi.

Nhưng mà, chúc ai đó sẽ vui, hạnh phúc. Trời có mưa mới thấy cẩu vồng, có màn đêm mới thấy ánh sao.
Tất cả rồi cũng sẽ ổn thôi ! Tạm biệt !

0 nhận xét:

Đăng nhận xét